Về Hải Dương
  • 10:20, 02/02/2016
  • 0 bình luận

Mai mốt tôi về Hải Dương, em ở đâu?
Trong con phố rất sâu, hay là ở ngay đầu thị trấn
Nơi quán vắng bâng khuâng vào buổi đầu gặp mặt
Với những câu chuyện lặt vặt khi mới đầu làm quen
 

Khúc hát nhớ quê
  • 14:32, 29/01/2016
  • 0 bình luận

Mình hát lời của gió
Từ năm tháng bồng bềnh
Có con đường đi học
Nhịp cầu tre chông chênh.

Ký ức đường phà
  • 20:43, 28/01/2016
  • 0 bình luận

(KHPT) Cho một điểm đến, tôi thích tìm ra những con đường đi khác nhau. Bằng cách đó sẽ bớt đi sự nhàm chán. Đi làm, tôi có thể đi đường cầu hoặc đi phà, và tôi thích đi phà hơn. Bến phà mang tên Vĩnh Cửu, nhưng tôi biết, rồi sẽ có cây cầu. Rồi bến phà sẽ dần rơi vào quá khứ, sẽ chỉ còn là những kỷ niệm trong ký ức. Có chăng ký ức vĩnh cửu?

Chùm thơ Quê
  • 10:08, 27/01/2016
  • 0 bình luận
Quê
 
Con đường chân đất ra đi
Ngô khoai thay bữa mấy khi nhớ về
Giọng quê "răng rứa" tái tê
Phồn hoa còn nhớ lời thề cỏ may.
Nỗi vắng
  • 17:13, 26/01/2016
  • 0 bình luận

Xa quê vắng buổi chiều quê
Thèm nghe tiếng mẹ gọi về ăn cơm
Đũa so lệch giọng cười giòn
Dĩa rau muống luộc còn thơm hương đồng

Phố cổ
  • 08:26, 22/01/2016
  • 0 bình luận
Ta về như chiếc lá
Rụng rơi xuống cội nguồn
Lang thang chiều phố cổ
Gió mỏng mềm như sương
Giàn bầu tuổi thơ
  • 12:44, 20/01/2016
  • 0 bình luận

(KHPT) Trưa vắng. Ngồi một mình bên hiên, bậc thềm nhà lẵng lặng từng dấu chân ai qua ngõ. Không khí của buổi trưa oi nồng không một tiếng chim, không một bóng cây, chẳng có một làn gió thổi. Bất chợt tôi thấy nhớ bóng mát giàn bầu êm đềm một thuở...

  • 10:20, 18/01/2016
  • 0 bình luận

(KHPT) Ngày đó, khi từ một làng quê nghèo xuống cái thị xã buồn hiu học cấp 2, cậu học trò 14 tuổi phải làm tất cả những việc lặt vặt không tên trong một gia đình buôn bán nhỏ để có cơm ăn mà đi học. Một chiều cuối năm, cậu nóng ruột nóng gan, chưa biết làm cách nào để về quê với cha mẹ. Đi xe đò thì tiền không có, đi bộ thì đôi chân yếu ớt làm sao vượt nổi chặng đường hơn 50 cây số?

Tháng mười hai về rồi!
  • 16:53, 16/01/2016
  • 0 bình luận

(KHPT) Mới sáng sớm, cơn gió lạnh nhanh chóng ùa tan vào lòng người... Hôm qua đài dự báo sẽ tăng cường đợt rét mới mà không để ý. Tự nhiên giật mình, ngó sang tờ lịch lịch. Tháng 12 rồi đấy! 

Ngày thắm tươi bên đời xuân mới
  • 08:02, 29/12/2015
  • 0 bình luận

(KHPT) Đời đã mới, người càng nên đổi mới

Mở mắt thấy rõ ràng tân vận hội

Ghé tay vào xốc vác cựu giang san

Ði cho êm, đứng cho vững, trụ cho gan

Dây thành bại quyết ghe phen liên hiệp lại

Ghe phen” có thể hiểu là còn nhiều phen, nhiều lúc. Bài ca chúc Tết thanh niêncủa cụ Phan Bội Châu, đọc lên, tự dưng trong lòng nghe reo vang những âm thanh tự tin của ngày mới… 

Hoa hướng dương mùa Noel!
  • 15:02, 19/12/2015
  • 0 bình luận

(KHPT) Nó thích những đóa hoa hướng dương đung đưa trong làn gió nhè nhẹ... khờ khạo, khao khát nắng và luôn hướng về phía mặt trời như thể muốn thoát khỏi những xô bồ, bon chen tầm thường đến nghiệt ngã của cuộc sống. Vì giống như bông hoa hướng dương nhỏ bé nên nó vẫn mãi giữ cho chính mình một niềm tin mong manh pha lẫn chút hoang tưởng ngớ ngẩn và cực kỳ ngốc nghếch... Tin rằng ba sẽ trở lại. 

Giàu để làm gì?
  • 21:03, 09/12/2015
  • 0 bình luận

(KHPT) Nhiều bậc phụ huynh vẫn không quên ngày làm lễ thôi nôi, đầy tháng cho con. Ngoài các lễ vật như xôi, chè, rượu trà, hoa quả; còn có thêm gương, lược, viết, tập sách, tiền, kéo… Sau khi cúng lễ, vật dụng nào được đứa trẻ cầm trên tay trước tiên, bố mẹ tin rằng đó là sự chọn lựa nghề nghiệp của nó trong tương lai. Nếu đứa trẻ cầm lấy cây bút, tập sách ắt mọi người cùng vỗ tay hoan nghênh, vui sướng vì mai sau, nó ắt sẽ theo nghiệp bút nghiên, siêng năng học hành…

  • 10:18, 08/12/2015
  • 0 bình luận

(KHPT) Trời Sài Gòn khi nắng khi mưa bất chợt, mang theo nỗi buồn bâng khuâng trên chiếc lá héo hon vừa rụng xuống. Mùa đông ngập ngừng trong từng cơn gió se sắt, không đủ buốt giá và run rẩy, nhưng chắc rằng, đông đã bắt đầu hiện hữu ở nơi này, nơi kia...Tháng mười một gợi nhớ gợi thương nhiều nỗi niềm khôn tả. Khi cõi lòng cứ nửa vời im lặng, nửa vời chênh vênh. Khi trên vai cứ cõng theo những suy tư lo toan và nhẹ bẫng của đời, của người xen lẫn.

Nhịp sống Lyon...
  • 10:16, 01/12/2015
  • 0 bình luận

(KHPT) Thứ sáu tuần trước, tầm này, chúng tôi đặt vé xem ca nhạc cho con trai ở Feyzin (ngoại ô Lyon, cách trung tâm khoảng 20, 25 phút chạy xe). Trước đó, chúng tôi có nhắn tin cho hai gia đình bạn người Pháp, một gia đình bạn người Maroc, nếu mọi người quan tâm thì tham gia. (Thi thoảng có các show lớn hoặc xiếc, bọn tôi thường rủ nhau đi hoặc một nhà dắt cả lũ trẻ con đi vì chúng học cùng nhau).

Vui sống với… người già
  • 21:19, 25/11/2015
  • 0 bình luận

(KHPT) Trước đây con người ta có nhu cầu mở rộng lòng mình, muốn có dịp được tâm tình, chia sẻ buồn vui. Đi làm về, thỉnh thoảng tạt qua hàng xóm hỏi han đôi câu, cũng là một cách để biết trong khu vực mình đang trú ngụ, có gì mới không?Những cô Tư, chị Ba, bà Tám có nhu cầu “buôn dưa lê” lúc rỗi việc. Họ chia sẻ chuyện mình, chuyện người rồi bình luận, khen chê, cũng là một cách cởi mở tình cảm…

Thư gửi Paris: Hãy ngủ yên, chúng tôi không bao giờ quên các bạn!
  • 09:26, 23/11/2015
  • 0 bình luận

(KHPT) Chia sẻ của Isabel Bowdery, một nạn nhân may mắn sống sót trong vụ khủng bố kinh hoàng tại  Paris ngày 13/11.

Nương tựa nhau mà sống...
  • 15:36, 19/11/2015
  • 0 bình luận

(KHPT) Có những ngày, thức dậy sớm, bước ra vườn, thay vì ngắm từng bông hoa khoe sắc, tận hưởng hương thơm dìu dịu, nhiều người lại không thế. Họ không chăm chú nhìn vẻ đẹp của hoa mà tẩn mẩn, tỉ mỉ săm soi từng cành lá, thế mọc của cây, giá trị của nó mà ngao ngán. Cây gì mà lùn tịt, lá không xanh thắm, đã thế, nó còn dễ trồng, nhà nào cũng có, chứ nào phải thuộc loại quý hiếm gì. Nhìn cây xanh, chỉ thấy toàn khiếm khuyết của nó, liệu có phải là người đồng cảm với thiên nhiên?

  • 16:10, 19/05/2015
  • 0 bình luận

Dịp tết, tôi có mua hai chậu hoa xương rồng, thuộc họ Bát tiên khá đẹp. Từng chùm hoa màu hồng tươi, có thể nói không có một loại màu nhân tạo nào bắt chước nổi!

  • Hotline
    (028) 3920 1523
  • Email